truyện 8+

                                    
                                              

Lúc Hứa Vân con quay quay về, vụ cháy nổ vẫn không được dập tắt trọn vẹn, vẫn chính là nửa tối tuy nhiên người cho tới chén tai quái vẫn ko giảm xuống, vừa vặn nhộn nhịp vừa vặn tiếng ồn. Nhưng Tô Tịch Lâm to lớn khác thường, Hứa Vân liếc 1 cái ngay tắp lự phát hiện ra hắn đang được nằm trong 1 đám người xô đẩy, chừng như hắn ham muốn làm những gì bại liệt tuy nhiên bị ngăn lại.

Hắn sao lại ở trên đây rồi?

Bạn đang xem: truyện 8+

Trong đám người bại liệt đem 2 chiến sĩ cứu giúp hoả đang được luôn luôn mồm rộng lớn lời nói gì bại liệt với hắn, tuy nhiên hắn vẫn 1 mực phản kháng, coi rất rất đau đớn sở. Mà hắn vẫn đang diện cỗ ăn mặc quần áo ngủ xanh rờn dương, chân đem dép bông vô căn nhà. Cảnh tượng này thực hiện cô rất rất sửng sốt. Lại nghe bao nhiêu phái nữ bàn luận.

Bạn nữ giới A: "Aizzz, nữ giới anh ấy chừng như còn đang được ở vô. Nên anh ấy ham muốn vô bại liệt lần cô ấy."

Bạn nữ giới B: "Ghen tị nạnh quá nha, tuy nhiên ao ước cô ấy chẳng sao, còn nếu không thì anh ấy ko biết tiếp tục thế này..."

Gì cơ? Hắn ham muốn xông vô bại liệt nhằm cứu giúp cô ư?

Hứa Vân nghe cho tới bại liệt đem chút choáng ngợp, tim đập bình bịch. Cô cuống quýt vàng chạy lại bên kia, xen vô đám người kéo lấy cánh tay hắn.

"Tô Tịch Lâm."

Hắn nghe giờ gọi ngay tắp lự ngừng tay, xoay đầu lại, thực sự Hứa Vân, còn lành lẽ vẹn nguyên, đôi tay hắn cuống quýt vàng bắt lấy bẫy vai cô, lập cập chất vấn "Vân Nhi. Em chẳng sao chứ? Có bị thương nơi nào hoặc không?" Sau bại liệt liếc mắt đánh giá thân thuộc thể cô kể từ bên trên xuống bên dưới.

Hai giờ Vân Nhi thực hiện Hứa Vân đem chút đỏ au mặt mũi, hắn rất rất hiếm khi gọi như thế. Cô cuống quýt nhấp lên xuống đầu. "Em chẳng sao. Em bay ra phía bên ngoài được tức thì khi chính thức cháy."

Xem thêm: Cúng rằm tháng Giêng trong nhà hay ngoài trời?

Nhìn thấy cô trái khoáy thực không trở nên thương nơi nào, hắn nhường nhịn như thở phào thoải mái. "Không sao thì chất lượng." Rồi như xem sét gì bại liệt, trả tay bế ngang cô lên, lên đường thoát ra khỏi đám người.

Hành động này rõ ràng lại càng hấp dẫn nhiều người coi, thực hiện Hứa Vân thiếu thẩm mỹ hổ. "Anh làm những gì thế? Bỏ em xuống. Chân em không trở nên thương. Em lên đường được tuy nhiên."

Tô Tịch Lâm xiết chặt cô rộng lớn, trọn vẹn không tồn tại ý tiếp tục thả cô xuống. " Chân ko đem dép, em còn ham muốn chạy lung tung?"

Hứa Vân mặt mũi đỏ au tim đập. Cô còn ko kịp  nhằm ý. Vậy tuy nhiên hắn cũng nhận ra?

Hứa Vân ko nên là ko đem dép, tuy nhiên bên trên chân cô chỉ từ 1 cái, cái dép bại liệt khi xô đẩy láo lếu loàn với đám người nhằm chạy xuống bậc thang đã biết thành rơi rơi rụng. Sau bại liệt, vì thế có một đồng học tập thân quen biết bị thương ở đầu tâm lí đem chút hoảng loàn, cô cuống quýt vàng trả người tao lên đường băng bó nên cũng ko chú tâm lắm. Dù sao cũng chẳng sao.

Tô Tịch Lâm 2, 3 bước đã đi được cho tới xe hơi, xuất hiện, đặt điều cô lên ghế lại phụ, lại vòng quý phái ghế chủ yếu, nhanh gọn lẹ phát động xe cộ.

Hứa Vân nghe giờ mô tơ xe cộ mới nhất đem phản xạ quay về. "Cái bại liệt... Anh trả em lên đường đâu?"

Xem thêm: Bạn sẽ sống lâu hơn nếu thực hiện được 4 điều này khi làm 'chuyện ấy'

"Về căn nhà."

Hai chữ "về nhà" của Tô Tịch Lâm thực hiện Hứa Vân hiểu nhầm căn nhà này là căn nhà bại liệt. Vậy nên cô ngoan ngoãn ngoãn ngồi yên ổn, tối ni trải qua không ít chuyện mệt rũ rời thực hiện cô nhanh gọn lẹ ngủ thiếp lên đường.

Đến Lúc cảm nhận thấy xe cộ ngừng hẳn, Hứa Vân mới nhất tỉnh giấc, Trời vẫn ko sáng sủa, tuy nhiên cô nhanh gọn lẹ xem sét bản thân ở đâu. Đúng là về căn nhà. Nhưng là về căn nhà hắn.